🍂 Trần Phú – con phố tôi gọi là “nhà”


Góc nhỏ phố Trần Phú giao Lý Nam Đế

Có những nơi ta chỉ đi qua một lần, nhưng cũng có những nơi ta thuộc về cả đời.

Với tôi, phố Trần Phú không chỉ là một con đường giữa lòng Hà Nội — đó là nơi tôi sinh ra, lớn lên, và chứng kiến từng đổi thay nhỏ nhất của thành phố này.

Hàng cây xanh hai bên phố Trần Phú

Sáng nào cũng vậy, tiếng chuông xe đạp leng keng của cô bán xôi, mùi phở nóng lan ra từ quán đầu ngõ, tiếng chim sẻ ríu ran trên hàng cây sấu… Tất cả hòa vào nhau thành thứ thanh âm quen thuộc đến mức chỉ cần xa là thấy nhớ.


Khi mùa thu ghé về, Trần Phú khoác lên mình tấm áo vàng rực rỡ. Nắng sớm xiên qua những tán lá, rơi xuống mặt đường như dát mật. Tôi vẫn thường ngồi bên ban công, nhìn những chiếc lá bay nhẹ, nghe gió khẽ chạm vào ký ức. Ở khoảnh khắc ấy, Hà Nội đẹp đến lặng người — và tôi thấy mình thật may mắn vì được lớn lên giữa lòng thành phố này.

                          



Nhận xét

Bài đăng phổ biến