Kỷ niệm
🍃 Cốm mùa thu – mùi hương giữ chân Hà Nội
Có lẽ không ai thật sự biết mùa thu bắt đầu từ khi nào — là khi những hàng cây ven Hồ Tây úa vàng, hay khi gió heo may khẽ lùa qua tán lá. Với tôi, mùa thu Hà Nội bắt đầu từ mùi cốm — thứ hương thanh mảnh, nhẹ như hơi thở, mà chỉ cần một làn gió cũng đủ khiến lòng người chùng xuống.
Tôi còn nhớ buổi sáng đầu thu năm ấy, khi đi dọc con phố Nguyễn Du, tiếng rao “Cốm đây…” vang lên giữa không gian yên tĩnh. Một người phụ nữ gánh đôi thúng nặng, bước đi thong thả trên vỉa hè ngập lá. Trên vai bà là cả một mùa, trên tay bà là cả ký ức của thành phố.
Tôi dừng lại mua một gói nhỏ, cốm được gói trong lá sen, mùi thơm mát như hơi thở đất trời. Cắn một miếng, nghe dẻo mềm nơi đầu lưỡi — thấy như mình đang nếm cả Hà Nội.
Tôi chợt nghĩ, người ta yêu Hà Nội không chỉ vì phố phường, mà vì những điều nhỏ bé như thế: một gói cốm, một ly cà phê ven hồ, hay một tiếng rao quen mỗi sớm. Chúng bình dị đến mức nếu không sống chậm lại, ta sẽ dễ dàng bỏ quên.
Năm nào cũng vậy, mỗi khi trời chớm thu, tôi lại mong được nghe tiếng rao ấy lần nữa. Không hẳn vì thèm vị cốm, mà vì muốn tìm lại cảm giác bình yên đã cũ — cái cảm giác khiến ta tin rằng, dẫu cuộc đời có đổi thay, vẫn có những điều không bao giờ mất đi.
“Mùa thu rồi sẽ qua, nhưng mùi cốm thì ở lại — trong trí nhớ, trong tim, và trong những ngày ta lặng lẽ yêu Hà Nội.” 🍂



Nhận xét
Đăng nhận xét