🍜 Phở – Hơi ấm giữa sáng thu Hà Nội
Có những buổi sáng mùa thu, Hà Nội se se lạnh, mặt trời như còn ngái ngủ phía sau tán cây, và tiếng rao của gánh hàng rong vang khẽ nơi góc phố. Tôi bước ra đường, hít căng lồng ngực cái không khí trong vắt của mùa thu, rồi dừng chân trước quán phở nhỏ quen thuộc – nơi vẫn còn lưu lại mùi nước dùng thơm nức của bao buổi sáng yên bình.
Bát phở nóng được bưng ra, khói nghi ngút tỏa lên như ôm trọn cả tiết trời Hà Nội. Thứ nước dùng trong veo, ngọt thanh từ xương bò ninh kỹ, hòa quyện cùng chút gừng nướng, hành nướng, tạo nên hương vị khiến lòng người xa quê cũng phải chợt thổn thức. Những sợi phở mềm, thịt bò hồng hồng vừa chín tới, thêm chút hành lá xanh mướt, vài giọt chanh và chút tương ớt – thế là đủ để khởi đầu một ngày mới thật ấm lòng.
Mùa thu Hà Nội không chỉ có gió heo may, có lá vàng rơi lác đác trên phố, mà còn có những buổi sáng bình dị như thế – nơi bát phở trở thành một phần của ký ức, của hơi thở thành phố. Mỗi lần nếm lại, tôi như thấy lại mình của những ngày xưa cũ: chạy vội đến lớp, tay cầm ổ bánh mì chấm nước phở của mẹ; hay những sáng cùng bạn bè ngồi bên bàn gỗ cũ, húp xì xụp bát phở nóng, vừa ăn vừa nói cười rộn rã.
Phở Hà Nội – chẳng cần cầu kỳ, chẳng cần quảng bá, chỉ cần một buổi sáng thu lành lạnh, bát phở nghi ngút khói, đã đủ khiến người ta yêu lại thành phố này thêm một lần nữa.



Nhận xét
Đăng nhận xét