🌿 Chè cốm – hương thu trong bàn tay bà cụ
![]() |
| Cốc chè cốm nghi ngút khói |
Có những buổi trưa Hà Nội chầm chậm đến như một bản nhạc không lời. Phố nhỏ ngập nắng, những chiếc lá sấu rơi lả tả trên vỉa hè, và giữa dòng người qua lại, một tiếng rao nhẹ khẽ cất lên:
“Ai… chè đậu xanh – chè cốm không…”
Tôi dừng lại. Không hẳn vì đói, mà vì mùi cốm thoảng trong gió, thứ hương vị chỉ riêng Hà Nội mới có, nhất là khi thu về.
Trên chiếc xe đạp cũ, bà cụ lom khom rót từng gáo nước chè xanh vào cốc nhựa, hạt cốm mềm quện với đậu xanh, nước đường vàng óng và chút dừa nạo trắng tinh. Không cầu kỳ, chẳng màu mè — chỉ là món chè giản dị mà gói trọn cả một mùa.
Bà vừa làm, vừa kể:
“Cốm này làng Vòng đấy, sáng nay mới giã, còn thơm lắm. Cô ăn đi, mùa này hết sớm lắm.”
Tôi nhìn đôi tay nhăn nheo của bà, run run giữ chiếc phích đỏ cũ sờn, thấy trong đó cả tuổi thơ Hà Nội của chính mình. Ngày bé, tôi từng đợi mẹ tan làm ở đầu ngõ chỉ để được mua một cốc chè cốm, ngồi bên bậc cửa, vừa ăn vừa nghe tiếng xe đạp leng keng qua phố.
Giờ đây, giữa thành phố đang đổi thay từng ngày, chè cốm vẫn còn đó — như một ký ức nhỏ bé níu lại mùa thu. Vị cốm thanh, vị đậu xanh bùi, dừa giòn, tất cả hòa thành một thứ ngọt nhẹ, không gắt, không vội — như cách Hà Nội yêu người: sâu, mà không phô.
Tôi nhấp một thìa, thấy lòng dịu đi.
Giữa phố phường xô bồ, một cốc chè cốm cũng đủ để người ta nhớ rằng Hà Nội vẫn luôn mềm mại như thế, dù mùa có đổi thay.



Nhận xét
Đăng nhận xét