🌙 Ánh sáng không ngủ ở Ba Đình

Lăng Bác dịu dàng giữa không gian mờ ảo

Đêm Hà Nội bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường. Tiếng xe chạy khe khẽ trên con đường vắng, gió đêm mơn man qua hàng cây già, và ánh sáng từ Lăng Bác hiện lên dịu dàng giữa không gian mờ ảo.

Tôi dừng xe lại, ngước nhìn công trình trang nghiêm ấy – nơi ánh đèn đỏ như ngọn lửa ấm giữa lòng thủ đô. Mỗi lần ngang qua, tôi đều cảm nhận một điều gì đó rất khó gọi tên: vừa tự hào, vừa xúc động. Dường như cả thành phố đang thở chậm lại, lắng nghe nhịp tim của một Hà Nội đầy ký ức.

Ánh đèn phản chiếu lên những hàng cây xung quanh, gió đêm khẽ lay động, và người qua đường đều chậm bước hơn. Có lẽ, ai trong chúng ta — dù là người con xa xứ hay kẻ sống trọn đời với Hà Nội — cũng từng ít nhất một lần ngước nhìn Lăng Bác trong lòng rộn lên niềm biết ơn lặng lẽ.



Đêm Hà Nội, đôi khi chỉ cần một ánh sáng như thế — để thấy lòng mình an yên hơn, và để nhớ rằng giữa muôn vàn đổi thay, vẫn còn những điều vĩnh cửu chẳng bao giờ phai nhạt.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến